Thực chứng

Trong câu chuyện dưới đây, mình thích nhất từ “thực chứng”.
Có một đệ tử hỏi Phật rằng : “Ngài có thần thông và từ bi, vì sao vẫn còn những kẻ chịu khổ vậy?”
-Phật rằng : “Ta tuy có sức thần thông rất lớn ; nhưng có bốn điều là vẫn không thể thực hiện được, chính là :
1.Nhân quả không thể đổi thay, tự gieo nhân thì tự nhận quả, người khác không thể nhận thay.
2.Trí tuệ không thể cho được, bất kỳ ai muốn có trí tuệ thì phải tự mình tu, học.
3. Diệu pháp không thể diễn tả được, Bản thể chân thật của vũ trụ dùng ngôn ngữ không thể cắt nghĩa mà hiểu được, chỉ có thể dựa vào thực chứng mà thôi.
4. Không có duyên thì không thể độ, người không có duyên thì họ không bao giờ nghe những lời nói mà ta chia sẻ. Mưa trời tuy lớn, cây không rễ khó mà thấm nước ; Phật môn tuy rộng mở, khó độ người vô duyên.
Không có thực chứng (tự mình trải nghiệm), thì mọi lời hoa mỹ đều chỉ là “chỉ trăng trong nước” mà thôi!
Khổ cái, muốn có “thực chứng”, thì phải có sự nỗ lực thực hành miên mật. Ngồi mơ mộng “có thầy gõ đầu một cái là đắc đạo” – không có cửa đâu.
Đến Phật còn phải trăm tu ngàn tập mới đắc đạo, huống gì chúng sinh 🙂
Còn nếu sợ tốn công tốn sức, thì cứ việc lặn ngụp trong bể khổ, kêu cũng chẳng ai giúp nổi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *